Có một quãng, nhiều ngày đi qua mà mình không nhớ nổi trong đó đã có những gì, chỉ nhớ là mình đã bận.
Những cuộc họp nối nhau. Những ô lịch kín màu. Một bữa cơm ăn bên cạnh màn hình. Một tin nhắn vừa trả lời xong đã có thêm vài tin khác hiện lên.
Có những tối đã gập máy lại, nhưng trong đầu vẫn còn một cuộc trò chuyện chưa kết thúc, một việc chưa hoàn thành, một ngày mai đang đứng chờ.
Bận rộn là không thể tránh khỏi. Có những chặng đường, chúng ta phải đi nhanh. Có những ngày, cuộc sống không để lại nhiều khoảng nghỉ. Mọi thứ vẫn phải vận hành. Những cuộc hẹn vẫn diễn ra. Mình vẫn có mặt ở những nơi cần có mặt. Chỉ không chắc, trong tất cả những điều ấy, mình có thật sự đang sống ngày sống của chính mình hay không.
Một ngày như vậy, mình tình cờ nhìn xuống bàn phím.
Giữa rất nhiều phím mang chữ, số và ký hiệu, có một phím dài chỉ để tạo ra khoảng trống: space bar.
Mỗi lần nhấn xuống, dường như chẳng có gì xuất hiện.
Không một con chữ. Không một dấu hiệu nổi bật.
Chỉ là một khoảng cách rất nhỏ.
Nhưng nếu không có khoảng cách ấy, mọi câu chữ sẽ dính chặt vào nhau. Những điều vốn có ý nghĩa cũng trở nên khó đọc.
Mình chợt nghĩ, có lẽ ngày sống của chúng ta cũng cần những “phím cách” như vậy.
Không nhất thiết là một chuyến đi xa. Không phải bỏ lại công việc hay tạm rời khỏi cuộc đời đang diễn ra.
Đôi khi, đó chỉ là một khoảng đủ để nhận ra điều gì đang có mặt trong lòng mình.
Đủ để một phản ứng đầu tiên không nói thay toàn bộ con người mình.
Đủ để nhìn người bên cạnh lâu hơn một phán đoán vội vàng.
Và đủ để nhớ rằng giữa những điều còn chưa hoàn thành, mình vẫn đang sống một ngày không thể quay lại.
Nhiên bắt đầu từ mong muốn tạo ra những khoảng nhỏ như thế.
Không phải để mình rời khỏi guồng vận hành của đời sống. Công việc vẫn còn đó. Những điều cần lo vẫn còn đó.
Chỉ là giữa những điều phải làm, có một khoảng để mình nhận ra điều đang diễn ra bên trong; giữa một phản ứng và một lời đáp, có một nhịp để lựa chọn; giữa một ngày đang chạy, mình vẫn kịp có mặt trong ngày ấy.
Nhiên chỉ mong trở thành một khoảng dừng vừa đủ — để mình nhìn rõ hơn điều đang diễn ra và trở về với cuộc sống bằng một cách dịu dàng, vững vàng hơn.
Đôi khi, khoảng dừng ấy là một câu chuyện trên Hiên Đọc.
Đôi khi, là một điều còn nặng được đặt xuống ở Đồi Gió.
Một hạt giống mình muốn âm thầm nuôi dưỡng trong Vườn Yên.
Hay một sự quan tâm tìm được đường đi qua Trạm Gửi.
Chào mừng bạn đến với Nhiên.
Một chút… nhiên giữa những ngày vội.
---
Hôm nay, bạn muốn ghé đâu?
Không cần đi hết mọi nơi. Chỉ cần chọn một nơi đang hợp với lòng mình.



